Truyện đánh đòn roi mây

VHSG- Thành khía cạnh đỏ nhỏng gấc xô rầm cánh cửa cổng vào tường. Hằng đơ mình, khía cạnh tái mét. Đó là dấu hiệu nó sắp đến bị tiến công đòn. Đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng lại tyên ổn nó vẫn đập linh tinh.

Thành với dòng roi da treo bên trên tường, giơ lên. Hằng nhắm mắt lại. Không biết sẽ có được bao nhiêu vết lằn ngày tiết bên trên lưng mình đây? Lọ cao trị thương anh Hải gửi từ bỏ Mỹ về hôm trước đang cần sử dụng hết rồi. Lần này kiên cố thê thảm lắm!

Theo phiên bản năng nó teo rúm người lại đầu tựa vào gối, nhị tay ôm chặt hai chân, ngồi nguyên ổn bên trên ghế sotrộn run rẩy, đôi mắt nhắm xay với nghiến chặt răng, cam Chịu đựng.

You watching: Truyện đánh đòn roi mây

*
Nhà vnạp năng lượng tthấp Vũ Tuyết Nhung

lúc ngọn gàng roi đầu tiên sắp đến va sống lưng Hằng thì một bàn tay đang kịp lúc giữ tay của Thành lại. Vi vẫn nói và sau một hồi nỗ lực anh vẫn phát âm được ý cô:

– Em xin anh! cháu vẫn đang còn bé dại ngây ngô không tách ngoài sai lạc. Đừng có tác dụng tổn thương vai trung phong hồn cùng thân xác nó. Cứ đọng ung dung góp ý dạy dỗ cháu sau anh ơi! Chúng ta ra đời là nhằm yêu thương nhau mà!

Thành không nói gì, trợn mắt nhìn Vi. Vi không dám nhìn vào ánh

mắt đỏ lửa như ao ước đốt nhà ấy, cũng không dám giữ lại tay và nói thêm câu nào nữa.

Cô chạy lại ghế ôm chặt Hằng vào lòng bảo hộ, run rẩy lo ngại đón nhận cầm cố Hằng phần nhiều làn roi.

Thành khựng lại. Anh bất ngờ Vi rất có thể hành vi những điều đó. Anh quát mắng to:

– Đừng tưởng tôi không đủ can đảm tiến công cô!

Ngọn gàng roi giơ cao lên đầu. Vi ôm Hằng chặt thêm. Chờ mãi mà lại chẳng thấy gồm cảm giác nhức. Cô quay trở lại thì Thành đã từng đi mất.

Khẽ vuốt dịu lên tóc Hằng, Vi hỏi bằng sản phẩm công nghệ ngôn từ mà hai ba nhỏ Hằng mất gần cha mon bắt đầu phát âm với nói theo được:

– Nói mang đến cô nghe đi! Cháu đã làm cái gi nhưng đi họp prúc huynh về bố lại điên nlỗi vậy?

– Tại cháu đánh chúng ta nên ở viện! Và bị ghi sổ đầu bài về tội thủ thỉ riêng cùng cãi cô giáo

– Ôi ttránh ơi! Cháu ngoan hiền khô dịu dàng êm ả lắm mà lại. Sao lại tiến công bạn?

– Vì nó bảo đồng bọn cháu là vật dụng nhỏ hoang với tấn công bạn ấy

Ừ. Cô đọc cháu ý muốn giúp cho bạn. Nhưng rất có thể sử dụng lời dìu dịu khuyên chúng ta và méc nhau cô giáo mà

– Đó chỉ với lý thuyết thôi cô ơi. Có đông đảo đứa xuất hiện nhằm đập, nói dịu ko chấm dứt đâu cô ạ!

– Ừ. Cô hiểu là cháu không không đúng. Nhưng con cháu là con gái, nên giữ gìn hình hình họa cho mình chứ! Sao lại thì thầm với bao biện thầy giáo vậy?

– Chúng nó lag sách con cháu, con cháu trở lại rước sách nỗ lực là cô bảo con cháu thủ thỉ riêng biệt. Cháu thanh minc thì cô bảo ôm đồm cô rồi ghi sổ đầu bài. Cháu bị oan cô ạ!

– Cô tin cháu! Cháu là 1 trong những cô bé

siêu đáng yêu và xuất sắc. Lại cực kỳ ngoan nữa. Tiếc là thầy giáo chưa thấy được. Cháu nỗ lực học tập giỏi với kìm chế thêm chút ít nữa là cô giáo đã phân biệt thôi!

Hằng ôm chặt Vi thêm chút ít nữa. Từ ngày bà bầu bỏ nhì cha con theo người tình. Hằng sống khnghiền mình, cô đơn nlỗi một con voi bé dại nhỏ nhắn tra cứu bè đảng bầy trên mảnh đất đã từng có lần là rừng đại nđần rộng lớn. Vật vờ nlỗi những chiếc bóng bên dưới nến trong đêm mất năng lượng điện, nhì cha bé lao theo tháng ngày vô hồn, với mớ các bước đã làm được xây dựng sẵn của bản thân mình. Bố: ngày có tác dụng, tối đốt thuốc với hai tuần buộc phải lên gặp mặt thầy hiệu trưởng một lần vì đủ những loại vi phạm nội quy của Hằng. Con: ngày học, tối khóc cùng nhị tuần bị la hét tiến công đòn một lượt. Gần như ngoài những câu chào hỏi buôn bản giao ra thì không ai nói cùng với ai điều gì.

lúc công ty bố được mở thêm Trụ sở cùng Hằng sẵn sàng thi tốt nghiệp thì căn nhà tía tầng như một đụn rác rến dơ, thiếu thẩm mỹ. Và đó là lý do

Vi xuất hiện ở đây.

Vi là em bọn họ một người bạn của bố ở quê. Ngoài khãn hữu kmáu về ngôn từ ra thì không nhiều người có thể chê được Vi. Vi đẹp mắt, nét đẹp của một cô buôn bản cô gái mười tám tuổi căng mịn sức sinh sống. Vi ngoan, chiếc ngoan của người con gái đã Chịu các tổn thương, thiệt thòi, bị số trời đoạ đày trường đoản cú Khi mới ra đời. Vi cần cù, đảm đương, khôn khéo, thật thà với dịu dàng. Điều đó là kết quả của tám năm đi sinh sống nhờ vào họ sản phẩm từ Khi bố mẹ bị tiêu diệt vào một vụ tai nạn giao thông vận tải.

Từ khi nào Vi biến đổi 1 phần của gia đình này Hằng cũng không rõ. Chỉ biết rằng, nhờ có Vi cơ mà nhì ba con đã không còn trung khu trạng tuyệt vọng lúc về đến đơn vị. Bố thôi đốt dung dịch, Hằng thôi lấy mấy đứa lôi cthị xã nhà bản thân ra buôn

có tác dụng kẻ thử nghiệm trong thời điểm tháng cực khổ để lấy đai đen karate của bản thân mình. Bữa cơm trắng háo hức rộng, thành công lại gọn gàng sạch mát nóng như ngày còn bà mẹ. Nhưng hôm qua, Hằng dường như không kiểm soát được cảm hứng Lúc bắt gặp hầu như giọt nước đôi mắt của Lan. Lan hình thành khi bố mẹ vừa chia ly vì thế nó băn khoăn phương diện ba mình. Lan nhút yếu ít nói, học tập giỏi hát giỏi và xinh đẹp yêu cầu giỏi bị tị gét, đố kỵ. Nó thường xuyên bị tóm gọn đe với Hằng biến chuyển vệ sỹ đảm bảo an toàn chúng ta. Nếu chưa hẳn Hằng là một trong Một trong những học sinh xuất sắc nhất của trường cùng với bao nhiêu phần thưởng bự trường đoản cú TW đến địa phương; cùng cha Hằng chưa phải sếp của ông xã cô hiệu trưởng với vk trưởng chống giáo dục thị xã, thì Hằng đã trở nên đình chỉ học thọ rồi.

See more: " Túi Đựng Điện Thoại Dưới Nước Bảo Vệ Điện Thoại Tốt, Giá Rẻ

Hằng biết điều đó nhưng lại không ỉ lại, nương tựa, kiêu ngạo như một vài ba các bạn không giống vào ngôi trường. Nó nỗ lực hoà đồng cùng kiên nhẫn cùng với đồng đội không còn nấc hoàn toàn có thể. Nhưng có không ít chúng ta đo đắn rằng với bạn dạng tính thẳng thắn, nóng nảy nhiệt thành vì bằng hữu của chính mình thì chiếc sự bền bỉ làm việc Hằng ko có tương đối nhiều. Và chúng ta đang yêu cầu trả giá khá mắc mang lại điều ấy, lúc cđọng cố tình va vào nỗi đau của chính nó. Mặc dù Hằng biết trước sẽ ảnh hưởng bố tấn công đòn với anh trai Lê Hải đã du học tập mặt Mỹ lại gọi về cảu rảu, dẫu vậy nó cấp thiết nhằm bà bầu bị Call là loại đàn bà hỏng hỏng được. Mẹ tất cả ra làm sao thì vẫn luôn là cục cưng trong mắt nó. Và nó không được cho phép bất cứ ai xúc phạm đến bà bầu trước khía cạnh mình.

Thành giấu góc nhìn khác nhau quan liêu sát Vi nấu ăn ăn sau trang báo. Từng động tác quyến rũ khéo léo của cô bỗng nhiên gồm sức gợi cảm lạ kỳ so với anh. Anh không hiểu tại sao chỉ mặt Vi anh new bao gồm cảm giác này. Tại phòng ban anh là thỏi nam châm hút thu hút góc nhìn của toàn bộ các chị em. Cô thư ký còn lẻ loi, mơn mởn lộc xuân, bao gồm tiếng nói và lắng đọng, hát rất hấp dẫn với tốt hát cho anh nghe, luôn để đèn sáng xanh đến anh. Nhưng anh không có cảm hứng gì khác biệt. Anh chỉ xem cô nthủng bao người cùng cơ quan khác.

Lẽ làm sao mình đang có nhu cầu muốn Vi? Làm gì có cthị xã ấy? Nhưng sao cứ nghỉ ngơi bên cô ta bản thân lại có xúc cảm này? Có lẽ là thọ rồi bản thân chưa thấy ai bi ai mỉm cười như cô ta!

Thành bỗng mỉm cười khi

Vi khẽ nhắm đôi mắt lại, môi cười nụ

thử một thìa nhỏ dại nước canh, rồi nhũn nhặn vai với gật đầu tỏ ý chuộng. Vi là vậy! Luôn làm cho mình và hầu hết fan bao phủ các nụ cười từ bỏ phần đa điều bé dại nhỏ bé tốt nhất. Bếp ga đặt cạnh khung hành lang cửa số nhôm kính mở hé chú ý ra vườn. Thỉnh thoảng gió phảng phất mùi hương của giàn móng dragon nồng dịu tốt nhài tkhô nóng khiết, lan kiêu ngạo hoặc Ngọc Anh nhẹ êm…hay đơn giản và dễ dàng hơn là hương thơm dịu của những các loại cây thảo mộc như bạc hà, hương thơm nhu…loang vơi cnạp năng lượng phòng. Những thời điểm điều này mặc dù đang làm việc gì Vi cũng tạm dừng hkhông nhiều hà thư giãn cơ khía cạnh vài ba giây. Lúc bấy giờ cô nlỗi đứa ttốt tư tuổi vừa mới được tặng món quà mình yêu dấu. Thành sững sờ ngây ngớ ngẩn ngắm cô. Vi có cảm giác lạnh sau gáy, quay trở về cùng ngỡ ngàng lúc bắt gặp góc nhìn ấy. Lảng rời ánh nhìn, cô hoảng sợ trở lại liên tiếp thao tác của mình nlỗi không có cthị trấn gì xẩy ra. Tại sao anh ấy cứ quan sát mình nhỏng vậy? Lẽ nào …? Không thể! Mi chỉ là 1 nhỏ ô sin tật nguyền, làm sao có thể nghĩ về mang lại một điều thừa trung bình với? Tỉnh lại đi!

Nét láo nhiên mất tích, thế vào kia là một trong khuôn khía cạnh suy tư ưu phiền phảng phất một nỗi nhức bất lực.

Thành hiểu được sự rầu rĩ trong mắt Vi. Anh không thích náo loạn thêm cảm hứng đề nghị đứng dậy đi ra ngoài

– Anh yêu ơi! Trưa nay em bận ko về được! Buồn và ghi nhớ anh tương đối nhiều nhưng mà biết làm sao được? Thông cảm cho em ck nhé! Tối về em bù đến anh sau! Yêu anh!

Cụp thứ rồi mà giọng ngọt ngào và lắng đọng nũng nịu của Nga vẫn làm Thành ntạo bất tỉnh. Anh cảm ơn ttránh khu đất đã từng thảm huê hồng trên đường đời của bản thân. Sinc ra vào một mái ấm gia đình giàu sang danh giá, tuổi thơ của anh ấy là niềm ao ước của bao bạn bè. Lớn lên thi đỗ thủ khoa đại học tài chính quốc dân, ra ngôi trường về làm trưởng phòng rồi lên phó người đứng đầu một chủ thể liên doanh cùng với Japan. Mua bên, chọn ô tô, cưới vk là người mẫu nổi tiếng cùng tiếp nối sinh được Hải với Hằng, cuộc sống thường ngày tưởng nlỗi không còn gì để than thở nữa. Vợ anh Mặc dù sẽ tứ lăm rồi tuy nhiên vẫn trẻ đẹp với mặn nồng nũng nịu như xưa. Tình yêu thương anh dành cho vk tỷ lệ thuận với vòng xoay của thời gian. Anh vẫn say men hạnh phúc thì nghe được giờ khóc nghứa ngào của cô tlỗi ký sau khi thì thầm cùng với nữ giới. Và anh quyết định tranh thủ giờ nghỉ trưa lái xe chuyển cô ấy đi đến hotel A nhằm mày mò thực hỏng thông tin tình nhân nước ngoài tình nhưng cô bạn nữ cung cấp. Cô thư ký kết vừa lấn sân vào thì một cái lamborghini aventador đỗ ngay cạnh dòng ferrari roma của anh ấy. Hai fan bước ra. Thành nhỏng bị điện đơ Lúc bắt gặp chúng ta. Người đàn ông quay lại dặn chức năng xế: Cho cậu đi chơi, nhị tiếng sau đón tôi!

Rồi ôm eo bạn bầy bà tiến vào vào. Thành dụi mắt. Anh hy vọng mình hoa đôi mắt, trông con kê hoá cuốc. Nhưng thực sự lúc nào cũng là sự thiệt. Và cho dù anh không đủ can đảm tin thì nó vẫn ra mắt. Tại sao lại là họ? Không thể là họ được!… Không thể! Trời ơi! Khốn nàn quá! Mặt anh tái ngớ ngẩn, đôi mắt anh vô hồn, cả khung người mềm nhũn, oặt ẹo, bước vô định theo bạn dạng năng theo họ

– A lô, ck yêu ơi! Em đây! Mới không chạm chán vài giờ nhưng nhớ anh nhỏng điên rồi! Anh nhớ nhà hàng ăn uống không hề thiếu nhé! Tối em về với anh!

– …

– Anh bảo sao ạ? Về công ty cùng với anh ngay lập tức bây chừ à? Chồng ơi! Sao em hoàn toàn có thể về được? Em sẽ thao tác mà! Tối về thì thầm sau anh nhé! Bye!

Nga tắt thiết bị rồi lao vào vòng đeo tay người đàn ông sát bên. Hai con hổ đói nhiều ngày gặp mặt nhau. Bỗng cô đơ bản thân nghe giờ chồng:

– Em làm việc vất vả quá!

Thành sở hữu khuôn mặt của thần chết, phía sau là vẻ thấp thỏm của cậu nhân viên lao vào.

Quay lịch sự tín đồ bầy ông đã đứng cúi mặt xuống đất vẻ mặt biết lỗi, Thành thay kìm chế cơn tức. Anh hkhông nhiều thtại 1 hơi dài, tay nạm chặt lại gồng lên đông đảo cơ gân khoẻ mạnh bạo. Một lát sau anh gằn từng tiếng:

Tôi không ngờ ông khốn nàn nhỏng vậy! Tình nghĩa cha con bao năm, nay hoàn thành tại trên đây, ngay lập tức giờ phút này. Ông không đáng để tôi chửi! Càng không xứng đáng nhằm tôi tiếc!

Bố.. Bố xin lỗi con! Nhưng Nga là ái tình thứ nhất và duy nhất của cha. Trước Lúc bố nhỏ mình biết nhau, tía và Nga vẫn yêu nhau. Nhưng bởi Nga hiểu lầm tía buộc phải nhị fan đành chia tay. lúc con cùng thằng Thái thân nhau, kết nghĩa bạn bè, rồi tía dìm con làm cho bé kết nghĩa, tía do dự Nga là vk bé. Cho đến khi bố đến nghịch công ty. Ngày Nga 15 tía 28 tía đang chạm mặt cô ấy tận nhà một người các bạn. Ba năm tiếp theo, lúc Nga mười tám thì cầm cố ấy hiểu lầm bố với công ty cô ấy chuyển đi khu vực không giống. Bố mất liên lạc từ thời điểm ngày kia cho đến Khi chạm mặt lại tận nhà nhỏ. Bố đã chiếm lĩnh cả tkhô giòn xuân đợi cô ấy, Thái là đứa trẻ mồ côi tía dấn nuôi. Bố không lấy vợ. Nga bảo cô ấy sẽ ly hôn mà lại tía không thích làm cho nhỏ đau khổ…

Nguỵ biện! Tất cả là nguỵ biện! Tôi ko tin!

Trái cùng với dự đân oán của Thành, Nga sau một thoáng hoảng loạn, bất ngờ đã đưa lại bình thản, trả lời anh giọng ko chút lo lắng, hối hận hận gì:

Anh tin hay không thì này cũng là việc thật! Em xin anh hãy buông em ra! Chia tay là vấn đề tốt nhất có thể cho cả tía họ anh ạ!

Thành chuyển tay ôm đầu. Cứ đọng mỗi lần lưu giữ lại đầu anh nhức nhỏng búa bổ. Tại sao cũng nhỏ tín đồ ấy, cũng chiếc miệng xinch duyên ổn luôn thốt đầy đủ lời hoa ý mật ấy, lại nói theo một cách khác đông đảo câu tàn bạo như vậy? Tại sao cô ấy chuyển anh lên mây rồi lại nỉm anh xuống vực điều này chứ? Từ ngày ly hôn, tất cả mọi nhẵn hồng gần như thay đổi sỏi đá cùng với anh. Đẹp ư? Hát xuất xắc, nói khéo, có tài năng, lôi cuốn ư? Chẳng đề nghị tôi đã suýt bị tiêu diệt vì một cô phụ nữ như vậy sao? Thành luôn trường đoản cú nhủ cùng với chính bản thân điều này mỗi một khi gặp mặt một đối tượng người sử dụng vừa ý. Chính bởi vậy buộc phải năm năm qua anh không có thêm 1 tín đồ bầy bà làm sao. Anh sợ hầu hết lời lắng đọng cùng không phù hợp với những người dân đàn bà tài ba tự dạo ấy.

Mùi dầu Phật Linch và một đôi bàn tay mềm đuối day 2 bên thái dương đã hỗ trợ Thành có tác dụng dịu lần đau. Vi vẫn liên tiếp xoa xát đánh gió cho anh. Gương mặt Nga mờ dần dần mờ dần rồi mất tích. Anh nhắm mắt lại thư giãn giải trí, body toàn thân thả lỏng. Một thời điểm sau đân oán chừng anh sẽ đỡ hơn, Vi định buông tay nhưng anh đã nkhô cứng rộng, giữ tay cô lại áp vào má bản thân. Tyên ổn Vi đập nkhô giòn hơn, má tự nhiên đỏ bừng như vừa ngồi bếp lửa. Thành thấy bản thân nhỏng fan lữ hành bên trên sa mạc sắp đến hết sạch thể lực, đột nhiên kiếm được một ốc đảo xanh biếc đầy trái cây. Lâu rồi anh bắt đầu thực sự tất cả cảm giác an vui như vậy này.

See more: Cách Đặt Vé Xem Phim Galaxy Cinema: Đặt Vé Nhanh, Cách Đặt Vé Xem Phim Online Trên Galaxy Cinema

Tỉnh mau! Phải biết mình là ai! Đừng hoang tưởng nữa! Trái tyên ơi, chớ đi không đúng đường lạc lối, mày ko với cho tới được đâu!

Lý trí kéo Vi thức giấc mộng. Cô rút ít tay ra. Thành đơ mình, đứng dậy, luống cuống: Xin lỗi em! Anh quên em còn các việc bắt buộc làm! Cảm ơn em đã tiến công gió góp anh!

Vi ra dấu với Thành đọc rằng:

Không tất cả gì ạ! Chúng ta sinh ra là nhằm yêu tmùi hương trợ giúp nhau cơ mà anh!

Rồi cô chạy vào nhà. Cô không biết rằng về tối hôm ấy bên cạnh cô ra, vào bên này còn tồn tại một tín đồ mất ngủ. Thành rối tung cùng với mớ xúc cảm đang nổi loàn trong thâm tâm. Anh nlỗi chia làm hai nửa. Nửa thứ nhất nói anh lưu giữ mang đến nỗi đau nhưng Nga còn lại vẫn chưa thành sẹo. Bảo anh hãy quên Vi đi. Cô chỉ là 1 kẻ tật nguyền, ít học tập, quê mùa, thân phận tốt kỉm, ko xứng với anh! Nửa còn lại bảo: Vớ vẩn! Ngoài Vi ra chẳng còn ai xứng danh nữa. Không một người con gái làm sao có thể ktương đối lại trái tyên ổn nguội lạnh lẽo yêu tmùi hương của anh ấy bằng Vi. Cô ấy như bông lúa mọc trên cánh đồng khô cằn nứt nẻ, tuyển lựa tinh tuý đất ttránh dâng Người hạt gạo dẻo thơm. Có thể không đẹp mắt và gợi cảm bằng các loại ngũ cốc khác nhưng luôn luôn phải có vào cuộc sống đời thường. Vi trong sạch, nhân từ, luôn luôn yêu thương phần đông fan, chân chất ngay thật, ko xa hoa phù phãn hữu. Và quan trọng đặc biệt duy nhất là Vi yêu thương Hằng thật lòng cùng Hằng cũng xem Vi nlỗi chị em đẻ. Kmáu tật của Vi cũng đó là điểm mạnh nhưng. Lấy nhau rồi lấy cô ấy đi chữa căn bệnh là ổn thôi!

Bên form cửa sổ nhôm kính trong phòng thao tác làm việc bên trên tầng cha, Thành liên tiếp phả sương thuốc thành đầy đủ vệt mờ không rõ vào không khí. Dưới tầng trệt, Vi dán mắt Tột Đỉnh màn. Những ý nghĩ nhỏng cuộn len rối quấn đầu, nước mắt tuôn rơi. Vi mặc thây đến má ướt môi mặn. Cô uống từng giọt nước đôi mắt của chính mình. Lâu lắm rồi Vi chưa khóc. Bất lực và đau buồn đan xen

Thương nhớ hy vọng quấn thành kén bọc cô vào. Cô như một con sâu đang mong chờ hoá bướm. Vui bi thảm, run sợ, lo lắng, mong muốn với bi thương nữa. Cô hại khung người tật nguyền của bản thân mình cảm thấy không được sức thoát khỏi kén chọn đón ánh nắng. Sợ mình mãi là kiếp nhỏ sâu vô trò trống, không ai bắt buộc. Làm sao đây lúc anh như phương diện ttách còn mình chỉ là phân tử sương mỏng dính manh đêm tối? Sau một thời gian ngập trong quan tâm đến thì Vi sẽ kiếm được giải pháp. Cô vẫn có câu vấn đáp mang lại cuộc sống mình.

Từ lúc này mình sẽ trở lại là con người vui tươi nlỗi xưa. Sẽ sống nhằm yêu thương thương như lời Vi hay nói. Cô ấy mất toàn bộ mà lại vẫn luôn luôn sáng sủa, lẽ làm sao mình gồm tất cả lại bi thảm được. Hôm ni anh quyết định dưng mang đến em tất cả niềm hạnh phúc mà anh tất cả, Vi à

Vừa lấn sân vào công ty vừa huýt sáo, cố gắng vật dụng ngừng anh xuống nhà bếp tìm Vi mà lại ko thấy. Căn phòng bếp giá buốt tanh. Lạ thật! Giờ này cô ấy buộc phải nấu ăn cơm trắng rồi chứ? Anh ngó qua hành lang cửa số chú ý ra vườn cửa, cũng không thấy bóng cô. Linch cảm bao gồm chuyện chẳng lành, anh chạy như điên khắp nhà search cô nhưng mà ko thấy. Lần đầu tiên anh bước vào phòng cô. Không có một vết tích gì minh chứng cô vẫn ở chỗ này. Căn uống bên tự dưng trnghỉ ngơi nên nóng bức trống vắng cho quạnh lòng.Những bé sóng mất non, hẫng hụt ào ào đổ lên anh. Vi ơi! Em ngơi nghỉ đâu?

Bố search cô Vi về cho con đi!

Bố bận lắm ko đi được! Bố đã và đang nhờ tín đồ tuy nhiên họ phân vân cô ấy ở đâu. Mò kyên lòng bể bé ạ! Để ba tra cứu bạn góp việc không giống đến con nhé?

Con chỉ cần cô Vi! Cô ấy là các bạn con, chưa phải bạn góp việc

Nhưng cô ấy không thích ở trong nhà bản thân nữa. Hãy tôn trọng đưa ra quyết định của cô ý ấy con ạ!

Nếu ba không tìm kiếm, nhỏ vẫn quăng quật học đi kiếm cô ấy

Hằng gác đũa lên chén, bỏ ăn, giận dữ vực dậy trở về phòng. Lần trước tiên nó dám khổng lồ tiếng cùng với anh. Nếu là ngày trước thì anh vẫn đến mấy dòng roi da vào mông rồi. Nhưng hiện nay anh lại thấy mừng. Anh còn muốn bắt gặp Vi rộng nó ấy chứ đọng. Chẳng qua anh sẽ chờ thời hạn kiểm triệu chứng lại xúc cảm của chính mình. Gần 1 tuần nay anh nạp năng lượng không được ngon và khôn xiết cạnh tranh ngủ, có ngủ được cũng toàn mơ thấy Vi. Anh cũng muốn xem cách biểu hiện của Hằng ra sao. Hằng vẫn đi nlỗi chạy lên cầu thang, vừa đi vừa khóc hốt nhiên sững lại mặc nghe bố hỏi:

Con nghĩ về cố kỉnh nào nếu như cô Vi thành chị em kế của con?

Một trái bom vui vừa nổ trong trái tim Hằng. Nó gạt nước đôi mắt, ào cho bên cha nlỗi một cơn lốc:

Bố nói thật chứ?

Ừ! Chiều ni cha đã đi đón cô ấy về. Chúng ta có mặt là nhằm yêu thương thương thơm, yêu cầu không?

Vâng ạ! Con cảm ơn bố!

Hằng ôm cổ rồi gục đầu vào vai bố, nũng nịu:

Bố mẹ bắt buộc cho nhỏ làm phù dâu nhé!

Tất nhiên rồi!

Cả nhị ba nhỏ thuộc cười cợt. Ngoài sân vườn cúc kim cương đang nở hoa, 1 năm cũ chuẩn bị qua. Gió ào qua khung cửa sổ nhằm mở, lấy mừi hương lan toả mọi gian nhà. Cả hai tía nhỏ không có ai bảo ai thuộc nói to: Xuân new lại sắp tới về rồi!