VÍ DỤ VỀ GIAO TIẾP TRỰC TIẾP

Nói lời phải có chừng mực. Nếu kiểm soát tốt chừng mực, một câu nói đơn giản, đôi khi có thể thêm được sức nặng. Nói ít nhưng tinh túy, khiến người khác cảm thấy bạn đã “uốn lưỡi 7 lần trước khi nói”.

Bạn đang xem: Ví dụ về giao tiếp trực tiếp

Ngoài ra, lời nói có chừng mực còn quyết định nhiều nhân tố liên quan đến đối tượng, chủ để và ngữ cảnh. Tóm lại, nói lời phải đúng mực.


Trước khi nói bất cứ điều gì, chúng ta đều phải đặt mình vào vị trí người khác, phải suy nghĩ trong đầu. Như vậy, giao tiếp mới không gây ra mâu thuẫn và hiểu nhầm. Đồng thời cũng không dễ dàng mắc lỗi.

Franklin Eugene Milton từng nhắc nhở chúng ta: “Khi tức giận và lỗ mãng bắt đầu tiến về phía trước. Hối hận cũng tiếp bước ngay sau”.


*
*
*
*

{"dots":"true","arrows":"true","autoplay":"false","autoplay_interval":"2000","speed":"300","loop":"true","design":"design-2"}

Gặp phải chuyện không như ý nổi cáu, chẳng qua chỉ có thể tạm thời trút bỏ cảm xúc bất mãn. Không thể giúp bản thân giải quyết vấn đề hoặc vượt qua khó khăn.

Lấy ví dụ về giao tiếp

Trưởng phòng điều tra thị trường của một doanh nghiệp nọ. Vì cung cấp thông tin thị trường sai khiến doanh nghiệp phải chịu tổn thất lớn.

Phạm phải sai lầm nghiêm trọng như vậy, tổng giám đốc doanh nghiệp hoàn toàn có thể quở mắng, thậm chí là giáng chức mà không cần phải hỏi lý do.

Thế nhưng, tổng giám đốc mặc dù tức lên tới tận đỉnh đầu nhưng vẫn bình tĩnh nén nhịn. Ông nghĩ rằng, phải tìm hiểu xem. Là do bản thân trưởng phòng xứng chức nên mới tin vào những thông tin sai trái. Hay là do nguyên nhân không thể lường trước nào đó gây ra?

Vì vậy, tổng giám đốc kìm nén cơn giận. Bình tĩnh gọi trưởng phòng đến và yêu cầu viết báo cáo về nguyên nhân phán đoán sai sót.

Sự việc cứ như vậy bẵng qua đi một thời gian. Không ngờ rằng, mấy tháng sau, công ty kiếm được một khoản tiền lớn. Nhờ thông tin cực chuẩn do trưởng phòng điều tra thị trường cung cấp.

Tổng giám đốc lại cho gọi trưởng phòng lên gặp mình và nói:

Báo cáo lần trước của cậu tôi xem rồi. Công việc của các cậu làm không được kỹ càng, phải chịu trách nhiệm nhất định. Nhưng nguyên nhân chủ yếu vẫn là do sự cố không thể lường trước gây ra. Do vậy, công ty quyết định miễn trừng phạt cậu.Cậu cũng không cần phải quá áy náy. Chỉ cần sau này rút kinh nghiệm là được. Lần này, cậu làm rất tốt. Cung cấp thông tin quan trọng cho công ty. Công ty vẫn sẽ biểu dương cậu.

Ví dụ về tình huống giao tiếp nói chuyện

Nói xong, tổng giám đốc rút phong bì từ trong ngăn kéo bàn làm việc ra và đưa cho trưởng phòng điều tra thị trường. Anh ấy nhận lấy phong bì, tự dưng thấy cay cay sống mũi.

Bởi vậy, tuyệt đối phải nhớ rằng, trước khi phê bình người khác, nhất định phải tìm hiểu sự thật. Phải tự hỏi lại mình “Tôi có đang nghĩ sai không?”. Chỉ trích người khác một cách bừa bãi, không chỉ để lại tiếng xấu cho bản thân. Mà sau này lại phải cúi đầu xin lỗi cấp dưới.

Xem thêm: Ý Nghĩa Về Ngày Giỗ Tổ Hùng Vương Là Giỗ Vị Vua Nào Trong 18 Đời Vua Hùng?

Tuy nhiên, dù bạn dám hạ thấp mình, thẳng thắn xin lỗi cấp dưới. Nhưng những tổn thương trong lòng mà bạn đã gây ra. Cũng như tiếng xấu về bạn, không thể lập tức bị xóa bỏ.

Bởi vậy, chúng ta nhất định phải quản lý tốt mồm miệng của mình. Phải nhớ một câu rằng “không điều tra rõ ràng thì không có quyền phát ngôn”. Gặp phải vấn đề, đừng vội tức giận và phê bình người khác. Mà nên tìm hiểu tình hình cụ thể trước.

Lấy ví dụ về giao tiếp

Thực ra, trong cuộc sống, nhiều lúc chúng ta phạm phải sai lầm là do chúng ta chỉ suy nghĩ từ góc độ bản thân. Để tránh những sai lầm đáng tiếc, chúng ta phải thay đổi cách tư duy. Suy nghĩ đứng trên lập trường của người khác.

Suy nghĩ đứng trên góc độ của người khác để càng hiểu họ hơn, bao dung với họ hơn. Trong quá trình suy nghĩ công việc, đặt mình vào vị trí của người khác, nhận thức và nắm bắt lại sự vật. Để phán đoán được chính xác hơn.

Trong “Kinh Thánh” có một câu chuyện. Một lần, mọi người định ném chết một kỹ nữ. Giê-su nói: “Được thôi, nhưng trước tiên mọi người thử tự hỏi bản thân mình. Ai chưa từng phạm lỗi, thì người đó có thể làm”.

Mọi người có mặt tại đó, ai cũng cảm thấy trong lòng có lỗi. Nên sau đó không ai hành động cả. Tại sao mọi người lại không dám hành động trước câu hỏi của Giê-su.

Ví dụ về tình huống giao tiếp nói chuyện

Đó là bởi, không có ai có tư cách để hành động. Chỉ cần mọi người nghĩ đến những lỗi lầm mà mình đã từng phạm phải. Tự nhiên sẽ đồng cảm với người kỹ nữ đó.

Dù là người chẳng có bản lĩnh gì, nhưng vẫn lớn tiếng chỉ trích người khác. Dù là người thông minh, nhưng vẫn hồ đồ trước khiếm khuyết của bản thân.

Nếu như chúng ta thường dùng thái độ chỉ trích người khác để yêu cầu bản thân. Đối xử với người khác bằng tâm tư khoan dung. Thì làm gì có hiểu lầm, làm gì có mất lòng.


Lúc nhỏ, tôi thường chơi một trò chơi: Hai chân dạng rộng, cúi đầu xuống nhìn về phía sau. Ban đầu thường nghĩ rằng, cảnh sắc quê hương đổi mới. Khiến người khác chơi mãi không chán.

Nhưng sau này trưởng thành, trải nghiệm xã hội, đọc sách mới biết. Trò chơi dường như đơn giản ấy lại ẩn chứa một đạo lý không hề đơn giản đó là “đặt mình vào vị trí của người khác”.

Nghĩ kỹ lại, nhiều mâu thuẫn, nỗi buồn trong cuộc sống. Chưa chắc là bởi những nguyên nhân phức tạp và nghiêm trọng.

Nếu như có thể hiểu được lẫn nhau, mâu thuẫn chưa chắc đã xảy ra. Đặt mình vào vị trí của người khác chính là con đường hiệu quả để đôi bên hiểu được lẫn nhau trong giao tiếp.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *